​Làm thế nào để dừng chữa trị chứng trầm cảm kháng trị liệu


Bài viết này là tâm sự của một người phụ nữ đã trường kỳ đấu tranh với trầm cảm trong hơn 30 năm và câu chuyện về việc sử dụng thuốc.

Tôi bước sang tuổi 57. Nghĩ về những gì đã qua. Quay trở lại giường.

Ghém chặt tấm chăn dưới cằm. Dỗ dành bản thân trong suy nghĩ tích cực về những niềm vui trong cuộc sống. Tôi vẫn thấy buồn.



Đặt tay lên ngực, nơi bể khổ nỗi buồn, và cố hứng lấy những giọt vui: hai đứa con trai – nay đã trưởng thành; một người chồng đã yêu tôi lâu hơn anh ấy có thể; những người bạn đôi khi lắng nghe; cuốn sách tôi đã viết trong 10 năm – khoan đã, 11 năm – cuối cùng cũng được xuất bản; ánh sáng mặt trời chiếu qua đồ vật... Cảm nhận nhịp tim của tôi qua đầu ngón tay. Tick, tick, tick.

Nỗi buồn vẫn dào dạt.

Đứng dậy, lấy túi sách và ví. Tôi tìm thấy một tờ giấy gấp cẩn thận có ghi số điện thoại mà người quen đã cho tôi vào năm ngoái nhưng chưa bao giờ gọi, vì vị bác sĩ tâm thần này không có trong chương trình bảo hiểm của tôi, nhưng bây giờ tôi rất cần một kế hoạch mới. 30 năm không ngừng uống thuốc để cố ngăn chặn những suy nghĩ chạy đua trong đầu, cố xóa bỏ nỗi buồn, thực hiện các biện pháp sinh học, thần kinh học, trị liệu và thiền định, trị liệu nhiều hơn, bài tập nhiều hơn... Không cách nào trong những cách trên hiệu quả.

Kế hoạch mới: Hẹn gặp vị bác sĩ tâm thần tốn kém này, người mà bảo hiểm của tôi không chi trả và nói chuyện trong 45 phút. Nói với ông ấy rằng tôi đã quá mệt mỏi với việc cố giữ cho trầm cảm ở mức độ vừa phải. Kể cho ông ấy nghe về những điều tuyệt vời trong cuộc sống của tôi: gia đình, cuốn sách của tôi, ánh nắng mặt trời... Và khóc. Nói rằng tôi đã kiệt sức vì phải luôn gắng sức, rằng nỗi buồn đang nuốt chửng tôi. Và cố tin khi ông ấy nói rằng không ai phải sống theo cách này. Tôi không cần phải sống theo cách này.



Tick, tick, tick.

Lấy đơn thuốc, gồm những loại thuốc mà người nghiện heroin cũng sử dụng vì phụ thuộc vẫn tốt hơn là hơn là bị nghiện, dù tôi không hiểu hai điều này khác gì nhau. Ngay cả khi bác sĩ đã giải thích cho tôi, hai lần.

Đến một hiệu thuốc mới, nơi không ai biết tôi vì tôi đã mua quá nhiều lần tại các hiệu thuốc gần nhà. Dược sĩ đưa cho tôi 25 viên thay vì 30 viên theo chỉ định, điều này có vẻ giống một sự dặn dò hơn là đề phòng việc lạm dụng. Họ yêu cầu tôi quay lại sau ba tuần để lấy năm viên còn lại. Tôi ghi chú điều này vào lịch trong điện thoại.

Đặt dưới lưỡi của tôi một phần tám viên thuốc, theo đơn đã kê. Và làm điều này hàng ngày trong bốn ngày. Cảm giác sau khi uống thuốc là hơi nổi lên, cơ thể nhẹ hơn một chút. Rồi tôi thử một phần tư viên thuốc. Cảm giác như tôi có thể trôi đi. Nhịp tim chậm lại. Đó là một cảm giác khá tốt.

Tôi mơ thấy mình đang trong một căn phòng toàn là gối, chìm đắm trong không gian êm ái. Nhưng rồi tôi không thể đứng dậy. Tôi không thở được. Không thể thở.



Ngồi bật dậy.

Tôi nắm lấy vai chồng và lay anh ấy tỉnh lại. Vừa thở hổn hển vừa yêu cầu anh ấy đưa tôi đến phòng cấp cứu — ngay lập tức. Nhớ lại lời cảnh báo của bác sĩ: tôi có thể sẽ bị tức ngực khi ngủ và không đủ không khí vào phổi, những tỉ lệ rất nhỏ và hiếm khi xảy ra, chỉ khi liều lượng cao hơn và uống thuốc với rượu. Điều đó sẽ không xảy ra. Đừng lo lắng. Nhưng bây giờ, nó đang xảy ra.

Đến phòng cấp cứu, tôi thở dễ dàng hơn khi kết quả điện tâm đồ, chụp X-quang và xét nghiệm máu bình thường. Chẩn đoán: cơn hoảng loạn. Trước đây, tôi đã từng có cơn hoảng loạn, nhưng cảm giác này giống như một cơn đau tim nhỏ hơn. Dù vậy, các xét nghiệm đều xác nhận rằng tôi hoàn toàn bình thường – đó là một điều tốt đúng không? – vậy nên tôi trở về nhà.

Vứt những viên thuốc vào bồn cầu, nhìn những đốm trắng bay hơi trong dòng nước màu xanh lam sủi bọt. Giật bồn cầu. Tôi nghĩ đã bao nhiêu lần tôi đã làm điều này trong suốt 30 năm qua. Một điều gì nhẹ nhàng dẫn dắt nỗi buồn vào lồng ngực tôi. Gom nỗi buồn như đứa trẻ lần đầu chạm vào bụi cây nhãn, những bông hoa nhỏ màu vàng trông rực rỡ và óng ả dưới ánh nắng. Đứa trẻ không thể cưỡng lại việc ngắt một bông hoa. Dù chỉ một.

Trải qua giai đoạn thu mình trong tuần tiếp theo: đau đầu, buồn nôn, mệt mỏi, nằm giường liên tục. Cố nghĩ về tất cả những niềm vui trong cuộc sống của tôi. Cố gắng biết ơn. Tự nhủ rằng sự biết ơn này sẽ kéo dài trong một vài tháng. Nó sẽ làm giảm bớt nỗi buồn.

Tick.

(Lưu ý: Tôi viết bài này ba năm trước. Kể từ đó, tôi đã thành công khi dùng vi liều các loại thuốc khác trong những khoảng thời gian nhất định trong đời.)

Nguồn tham khảo: How Not to Cure Treatment-Resistant Depression, Psychology Today

Hãy liên hệ với số hotline 0977.729.396 của Viện ngay hôm nay để được tư vấn tận tình.

Hình ảnh một số bác sĩ tâm thần và chuyên gia tâm lý được đào tạo bài bản và giàu kinh nghiệm của Viện Tâm Lý Việt - Pháp:


Hình ảnh một số hoạt động của Viện Tâm Lý Việt - Pháp:





Gọi cho tôi

Hãy gửi thông tin cho chúng tôi, nhân viên tư vấn của Viện sẽ liên hệ lại Quý khách trong vòng 24h. Thông tin của Quý khách chỉ để chúng tôi liên hệ và không gửi cho bên thứ ba.

Tài nguyên

Trắc nghiệm

https://tracnghiem.tamlyvietphap.vn/