Trong một thế giới ngày càng đề cao sự đa dạng, vẫn còn nhiều rào cản vô hình tồn tại, đặc biệt là đối với những người có thần kinh khác biệt.

Neurodivergent hay thần kinh khác biệt là thuật ngữ chỉ những người có cách tư duy, xử lý thông tin và nhận thức khác với tiêu chuẩn xã hội thông thường. Thay vì được nhìn nhận như một phần tự nhiên của sự đa dạng, họ thường xuyên phải đối mặt với sự phân biệt. Những định kiến khiến họ gặp nhiều khó khăn trong việc hòa nhập và phát triển.
Bài viết này sẽ phân tích nguyên nhân và hệ quả của sự kỳ thị đối với người neurodivergent, đồng thời đề xuất các giải pháp nhằm xây dựng một xã hội hoà nhập hơn.
>> Tham khảo: Neurodivergent Và Neurotypical: Hiểu Về Sự Đa Dạng Thần Kinh
Sự Khác Biệt Thần Kinh Và Sự Đa Dạng Thần Kinh
Khái niệm đa dạng thần kinh (neurodiversity) thách thức quan điểm truyền thống coi sự khác biệt thần kinh là rối loạn cần điều chỉnh. Thay vì xem tự kỷ, ADHD, hội chứng Tourette hay các điều kiện thần kinh khác là khuyết tật cần điều trị, neurodiversity cho rằng những khác biệt này, giống với vai trò của sự đa dạng sinh học cho hệ sinh thái, cũng là một phần tự nhiên của nhân loại.

Những người khác biệt về thần kinh có thể gặp khó khăn trong việc tương tác xã hội hoặc thích nghi với môi trường chung, nhưng họ cũng sở hữu nhiều thế mạnh riêng. Nhiều người có ADHD vượt trội về khả năng sáng tạo và thích ứng nhanh. Những cá nhân mắc tự kỷ có thể sở hữu trí nhớ xuất sắc hoặc khả năng tập trung vào chi tiết mà người khác dễ dàng bỏ qua.
Tuy nhiên, thay vì được đón nhận và hỗ trợ, họ thường xuyên bị hiểu lầm và gán ghép những định kiến sai lệch.
>> Tham khảo: Hiểu Về Người Có Thần Kinh Khác Biệt (Neurodivergent) – Họ Là Những Ai?
Hiểu Về Sự Kỳ Thị
Kỳ thị là hành vi hoặc thái độ phân biệt, đối xử không công bằng đối với một cá nhân hoặc nhóm người vì họ có đặc điểm, phẩm chất, hoặc xuất thân khác biệt so với đa số xã hội. Điều này có thể xuất phát từ sự thiếu hiểu biết, thiếu thông cảm hoặc những quan niệm sai lầm về người khác, dẫn đến việc đánh giá thấp hoặc làm tổn thương họ.
“Kỳ” có thể hiểu là sự kỳ lạ, khác biệt; “thị” là góc nhìn hay cách nhìn nhận. Như vậy, hiện tượng này không chỉ thể hiện qua hành vi thô bạo, hay thái độ thù địch, ghét bỏ; mà còn có thể là phân biệt, coi một người là khác với những người bình thường – có thể bằng sự ngó lơ, không đánh giá họ một cách công bằng, phán xét hay thiếu hỗ trợ.
>> Tham khảo: Sự Kỳ Thị Về Sức Khỏe Tâm Thần
Kỳ Thị Đối Với Người Có Thần Kinh Khác Biệt
Trong bối cảnh đa dạng thần kinh, kỳ thị có thể là sự phân biệt đối xử đối với những người có sự khác biệt về thần kinh như ADHD, tự kỷ, hoặc các tình trạng thần kinh khác.

Định kiến xã hội
Những người neurodivergent thường bị xã hội dán nhãn là “khác thường” hoặc “bất bình thường”.
Một trong những nhóm chịu ảnh hưởng nhiều nhất là người tự kỷ. Họ thường bị gán ghép là vô cảm hoặc không có khả năng giao tiếp xã hội, trong khi thực tế, họ vẫn cảm nhận và hiểu được cảm xúc của người khác nhưng gặp khó khăn trong việc thể hiện nó theo cách mà xã hội mong đợi.
Những người mắc ADHD cũng đối mặt với định kiến rằng họ “lười biếng” hoặc “thiếu kỷ luật”. Họ thường gặp khó khăn trong việc duy trì sự tập trung hoặc hoàn thành công việc đúng hạn, nhưng điều này không đồng nghĩa với việc họ không có năng lực. Trong nhiều môi trường, người ADHD lại là những cá nhân xuất sắc vì khả năng tư duy nhanh và sáng tạo vượt trội.
>> Tham khảo: Rối Loạn Tăng Động Giảm Chú Ý (ADHD) Ở Người Lớn
Tương tự, xã hội thường đánh đồng khó khăn trong đọc và viết với trí thông minh kém, trong khi thực tế, nhiều cá nhân mắc chứng này lại có tư duy phân tích và sáng tạo mạnh mẽ.
Phân biệt trong môi trường làm việc
Một trong những rào cản lớn nhất mà người thần kinh khác biệt gặp phải là sự phân biệt đối xử trong công việc. Quá trình tuyển dụng thường thiên về những ứng viên có kỹ năng giao tiếp và phong cách làm việc theo tiêu chuẩn “bình thường”, khiến nhiều người bị loại ngay từ đầu vì lo rằng họ sẽ không phù hợp với văn hóa doanh nghiệp hoặc gặp khó khăn trong việc phối hợp nhóm.
Trong môi trường làm việc, nhiều người cũng cảm thấy áp lực khi phải che giấu đặc điểm của mình để tránh bị đánh giá. Nghiên cứu năm 2021 của Mellifont cho thấy nhân viên tự kỷ thường phải kìm nén hành vi tự nhiên, như tránh giao tiếp mắt hoặc thực hiện các hành vi giúp họ giảm căng thẳng. Điều này không chỉ gây áp lực tâm lý mà còn khiến họ kiệt sức về tinh thần.
Bên cạnh đó, các công ty ít khi thiết kế môi trường làm việc phù hợp với những người có thần kinh khác biệt. Sự thiếu linh hoạt trong cách tiếp cận khiến nhiều người dù có năng lực nhưng vẫn bị đánh giá thấp hoặc bị loại khỏi thị trường lao động.
Rào cản khác biệt trong giáo dục
Hệ thống giáo dục truyền thống thường ưu tiên một mô hình học tập tiêu chuẩn, không tính đến sự đa dạng thần kinh. Nhiều học sinh có rối loạn học tập bị xếp vào các lớp học dành cho học sinh “chậm tiến bộ”, trong khi thực tế, họ chỉ cần phương pháp tiếp cận phù hợp hơn.

Trẻ em mắc ADHD thường bị phạt vì không thể ngồi yên hoặc khó tập trung trong lớp. Họ dễ bị hiểu lầm là thiếu tôn trọng giáo viên, trong khi hành vi này thực chất phản ánh cách bộ não của họ hoạt động.
Tương tự, trẻ tự kỷ cũng gặp khó khăn khi bị buộc phải tuân theo các quy tắc giao tiếp xã hội chung mà không có sự hỗ trợ phù hợp. Việc thiếu hiểu biết từ giáo viên và bạn bè có thể khiến họ bị cô lập hoặc trở thành mục tiêu của bắt nạt và bạo lực học đường.
Hệ thống y tế và pháp luật
Những người neurodivergent cũng gặp khó khăn khi tiếp cận dịch vụ y tế và pháp lý. Họ có nguy cơ bị chẩn đoán muộn hoặc sai, đặc biệt là đối với phụ nữ và nhóm người thiểu số. Một nghiên cứu năm 2024 của Hamidi Sakr cho thấy rằng nhiều phụ nữ tự kỷ không được chẩn đoán sớm do các tiêu chí đánh giá hiện tại vẫn tập trung vào biểu hiện của nam giới.
Trong hệ thống pháp luật, sự khác biệt thần kinh có thể dẫn đến bất công nghiêm trọng. Nhiều người gặp khó khăn trong việc hiểu rõ quy trình pháp lý hoặc bày tỏ suy nghĩ của mình và bị nhầm lẫn với hành vi chống đối. Điều này có thể khiến họ bị xử lý không công bằng trong các tình huống pháp lý quan trọng.
>> Tham khảo: 8 Quan Niệm Sai Lầm Về Tự Kỷ Mà Bạn Có Thể Gặp Phải
Ảnh Hưởng Của Sự Kỳ Thị Đối Với Người Neurodivergent
Sự phân biệt đối với người có thần kinh khác biệt không chỉ dừng lại ở việc khiến họ cảm thấy bị phân biệt. Khi xã hội vẫn còn định kiến và phân biệt đối xử với người có thần kinh khác biệt, họ phải đối mặt với nhiều rào cản, từ giáo dục, nghề nghiệp đến các mối quan hệ cá nhân. Điều này không chỉ gây ảnh hưởng đến họ mà còn tạo ra một khoảng cách lớn giữa họ và cộng đồng, khiến xã hội mất đi cơ hội khai thác những tiềm năng đặc biệt của họ.

Tác động tâm lý: lo âu, trầm cảm và cảm giác cô lập
Một trong những hệ quả nghiêm trọng nhất của sự kỳ thị đối với người neurodivergent là tác động tiêu cực đến sức khỏe tinh thần. Khi phải sống trong một xã hội không công nhận sự khác biệt của họ, nhiều người cảm thấy bị cô lập, lo âu và trầm cảm.
Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng người neurodivergent, đặc biệt là những người mắc tự kỷ và ADHD, có tỷ lệ mắc các vấn đề về sức khỏe tâm lý cao hơn. Họ thường xuyên bị đánh giá dựa trên các tiêu chuẩn không phù hợp với cách tư duy và hành xử của họ, dẫn đến cảm giác tự ti.
Hơn nữa, nhiều người cố gắng che giấu bản thân, hay còn gọi là “masking”, để tránh bị phân biệt đối xử. Họ phải liên tục kiểm soát hành vi, lời nói và cách tương tác với người khác, gây ra áp lực tinh thần rất lớn. Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra, điều này dẫn đến tỷ lệ trầm cảm và ý nghĩ t-ự t-ử cao hơn.
Rào cản tài chính và cơ hội nghề nghiệp
Sự kỳ thị trong lĩnh vực việc làm là một trong những thách thức lớn nhất đối với người có thần kinh khác biệt.
Ngay cả khi có chuyên môn tốt, người thần kinh khác biệt vẫn gặp khó khăn trong việc tìm được công việc phù hợp do những rào cản vô hình. Đối với những người có thể tìm được việc làm, họ vẫn phải đối mặt với sự thiếu hỗ trợ về môi trường hoặc quy cách làm việc.
Thiếu cơ hội nghề nghiệp không chỉ ảnh hưởng đến tài chính cá nhân mà còn làm giảm chất lượng cuộc sống của họ. Không có một nguồn thu nhập ổn định đồng nghĩa với việc họ có ít lựa chọn hơn, khó tiếp cận các dịch vụ y tế, giáo dục hoặc những hoạt động xã hội khác.
Tác động đến gia đình: kỳ thị gián tiếp và sự cô lập
Không chỉ bản thân người thần kinh khác biệt bị kỳ thị, mà gia đình của họ cũng phải đối mặt với những định kiến. Cha mẹ có thường bị đổ lỗi rằng họ không biết cách nuôi dạy con hoặc “không kiểm soát được hành vi của con”. Điều này không chỉ gây ra áp lực tinh thần mà còn khiến họ cảm thấy bị cô lập khỏi cộng đồng.

Anh chị em của người neurodivergent cũng có thể bị ảnh hưởng. Trong nhiều trường hợp, họ bị bắt nạt hoặc tránh xa bởi bạn bè vì có anh chị em “khác thường”. Điều này có thể khiến họ cảm thấy xấu hổ hoặc chịu áp lực tâm lý trong thời gian dài, ảnh hưởng đến sự phát triển tâm lý của họ.
>> Tham khảo: Anh Chị Em Của Trẻ Tự Kỷ: Những Điều Ít Ai Nói Đến
Ngoài ra, các gia đình này có thể gặp khó khăn trong việc tham gia vào các hoạt động xã hội thông thường, như các sự kiện cộng đồng, trường học hoặc thậm chí bị xa lánh bởi chính họ hàng của mình. Điều này khiến họ cảm thấy lạc lõng và cô lập, không nhận được sự đồng cảm và hỗ trợ từ những người xung quanh.
>> Tham khảo: Sống Chung Với Người Tự Kỷ – Thách Thức và Giải Pháp
Xóa Bỏ Sự Kỳ Thị – Chúng Ta Có Thể Làm Gì?
Tăng cường giáo dục về đa dạng thần kinh
Các trường học cần đưa thông tin về đa dạng này để giúp giáo viên và học sinh có cái nhìn đúng đắn và toàn diện hơn. Việc này giúp học sinh hiểu rằng sự khác biệt về thần kinh là một phần tự nhiên trong xã hội và không phải là “khuyết tật” hay cần “điều trị”. Điều này sẽ trang bị cho học sinh kỹ năng giao tiếp và hợp tác với bạn bè có những đặc điểm thần kinh khác biệt.

>> Tham khảo: Tự Kỷ Không Phải Là Bệnh: Nhận Thức Đúng Về Tự Kỷ Để Hỗ Trợ Tốt Hơn
Đối với giáo viên, việc đào tạo về neurodiversity sẽ giúp họ nhận ra các dấu hiệu sớm của những vấn đề như ADHD, tự kỷ hay các vấn đề khác, từ đó đưa ra các phương pháp giảng dạy phù hợp và hỗ trợ hiệu quả hơn.
Cải cách chính sách và luật pháp
Chính phủ cần điều chỉnh các chính sách để bảo vệ quyền lợi của người đa dạng thần kinh trong các lĩnh vực như giáo dục, việc làm và y tế. Điều này bao gồm việc tạo ra các luật lệ bảo vệ người có thần kinh khác biệt, đảm bảo họ không bị phân biệt đối xử trong quá trình học tập và làm việc.
Các chính sách này cần khuyến khích sự bao trùm và cung cấp các hỗ trợ cụ thể, chẳng hạn như các phương pháp giáo dục phù hợp và môi trường làm việc linh hoạt cho những người có nhu cầu đặc biệt. Hơn nữa, các chính sách cần định hướng cho các tổ chức và cơ quan áp dụng các biện pháp tích cực để tạo ra cơ hội bình đẳng hơn.
Thúc đẩy hình ảnh đại diện đa dạng hơn trong truyền thông
Phim ảnh và sách báo cần có những nhân vật neurodivergent được mô tả chân thực và đa dạng hơn. Thay vì chỉ tập trung vào các khuôn mẫu thiên tài hay những người bị cô lập xã hội, truyền thông cần cung cấp một cái nhìn đa chiều về cuộc sống của những người này, phản ánh đúng những thách thức và đóng góp mà họ mang lại cho xã hội.
Việc này giúp công chúng hình dung một cách chính xác và tích cực hơn về những người có thần kinh khác biệt, đồng thời giảm thiểu các định kiến tiêu cực.
Tạo ra môi trường làm việc và học tập hòa nhập
Các doanh nghiệp cần thiết kế môi trường làm việc thân thiện với thần kinh khác biệt, tạo điều kiện cho mọi nhân viên phát huy tối đa năng lực. Điều này có thể bao gồm việc cung cấp không gian làm việc yên tĩnh, giúp giảm thiểu các yếu tố gây phân tâm cho những người mắc ADHD hay tự kỷ.

Các công ty cũng nên linh hoạt trong việc sắp xếp giờ giấc làm việc và phong cách làm việc để phù hợp với nhu cầu cá nhân của họ. Ngoài ra, việc đào tạo quản lý và nhân viên về cách tạo ra một môi trường làm việc bao trùm và hỗ trợ sẽ giúp mọi người có thể làm việc hiệu quả mà không gặp rào cản do sự khác biệt thần kinh.
>> Tham khảo: Đa Dạng và Hòa Nhập: Đòn Bẩy Cho Đổi Mới Sáng Tạo Trong Doanh Nghiệp
Trường học cũng cần áp dụng phương pháp giảng dạy cá nhân hóa, đảm bảo rằng học sinh đặc biệt có thể tiếp thu kiến thức theo cách phù hợp nhất với khả năng và nhu cầu của mình, giảm thiểu cảm giác bị cô lập hoặc bỏ lại phía sau trong lớp học.
Kết Luận
Sự kỳ thị đối với người neurodivergent không chỉ là một vấn đề cá nhân mà còn là một vấn đề xã hội nghiêm trọng, ảnh hưởng đến tâm lý, tài chính và sự ổn định gia đình của họ. Đồng thời, xã hội mất đi một tiềm năng quan trọng trong việc phát triển sự đa dạng và sáng tạo.
Để giảm thiểu những tác động tiêu cực này, chúng ta cần thay đổi cách tiếp cận với sự khác biệt, xây dựng hệ thống hỗ trợ toàn diện hơn và loại bỏ những định kiến đã ăn sâu trong văn hóa. Khi đó, họ sẽ không còn cảm thấy bị cô lập và xã hội sẽ trở nên bao dung hơn với tất cả mọi người.
Tham Khảo
Araujo, M. R., Silva, S. P., & Zanon, G. M. (2023). Educational stigma and neurodivergent students: Understanding the challenges in educational settings. Educational Psychology Review, 35(2), 309-327. https://doi.org/10.1007/s10648-022-09648-1
Cage, E., & Troxell-Whitman, Z. (2019). The role of masking in the mental health of neurodivergent individuals: A review of the literature. Journal of Autism and Developmental Disorders, 49(5), 1724-1736. https://doi.org/10.1007/s10803-019-03971-6
Hamidi Sakr, N. (2024). The impact of gender bias on the diagnosis of autism spectrum disorder: A review of diagnostic criteria and implications for early intervention. Journal of Autism and Developmental Disorders, 54(2), 509-521. https://doi.org/10.1007/s10803-023-05521-w
Hull, L., Mandy, W., & Petrides, K. V. (2017). Development and validation of the autism-spectrum quotient (AQ) – 10: A brief, self-report measure of autistic traits. Autism Research, 10(7), 1100-1111. https://doi.org/10.1002/aur.1782
Mellifont, D. (2021). Neurodivergence in the workplace: Addressing stigma and fostering inclusivity. Journal of Occupational Psychology, 46(4), 520-535. https://doi.org/10.1002/job.2545

Liên hệ với chúng tôi