
“Liệu cha mẹ có nên tát con như một cách để giáo dục hay không?”
Ở Anh, cuộc tranh cãi này gần đây đã được khơi lại bởi Bộ trưởng Giáo dục Nadhim Zahawi, người đã nói rằng “cha mẹ nên được giao quyền kỷ luật trẻ em”.
Theo luật, việc tát con hiện bị coi là bất hợp pháp ở nhiều quốc gia trên thế giới. Tuy nhiên, ở Anh và Bắc Ireland, các bậc cha mẹ vẫn có thể thực hiện hành vi này. Thông thường, lập luận chính chống lại việc cấm cha mẹ đánh con cái họ dựa trên những tôn trọng đối với quyền cha mẹ. Zahawi cho rằng, nhà nước không nên can thiệp hay định hướng quá sâu trong việc nuôi dạy con cái của các bậc cha mẹ. Ngược lại, các nhóm bảo vệ trẻ em và các nhà tâm lý học cho rằng quyết định cấm hành vi tát con trẻ nên dựa trên những gì tốt nhất cho trẻ hơn là cho cha mẹ. Nhóm này đặt cơ sở dựa trên các nghiên cứu tâm lý, từ đó xác định hành vi đánh/tát là tốt hay xấu đối với trẻ em.
Nghiên Cứu Về Việc Tát Trẻ Em
Nghiên cứu Hình phạt thể chất và phản ứng với trẻ (Physical punishment and child outcomes) của Tiến sĩ Anja Heilmann, tiến sĩ T. Gershoff và giáo sư Elizabeth đã phát hiện ra rằng hình phạt thể chất như đánh đập không hiệu quả và không tốt cho sự phát triển của trẻ. Nghiên cứu cũng đã phân tích một loạt các tài liệu được công bố trước đó về hình phạt thể chất và cho thấy trên thực tế, loại hình phạt này làm cho hành vi của trẻ trở nên tồi tệ hơn.
Trước hết, rất nhiều cha mẹ tức giận và tát con mà không nghĩ về hành vi của họ. Đặc biệt, nhiều người chỉ đơn giản là kỷ luật con bằng việc đánh chúng mà không có lời giải thích về lỗi sai của chúng hay vì sao chúng bị kỷ luật.
Cha mẹ cần hiểu rằng, không phải lúc nào đứa trẻ cũng nhận thức được việc chúng làm là sai. Bởi vậy trẻ em thường không nghe lời kể cả sau khi chúng bị kỷ luật. Thậm chí, nhiều đứa trẻ dù đã nhận thức được mình sai ở đâu nhưng chúng không phục cách hành xử nóng nảy của cha mẹ bởi chúng cảm thấy bị thiếu tôn trọng. Vì vậy mà chúng càng trở nên chống đối hơn trong tương lai.
Ngoài ra, đứa trẻ có thể bị cuốn theo cảm xúc của chính mình (có thể là sự sợ hãi, sự lo lắng, v.v khi bị cha mẹ tát) trước khi hiểu tại sao hành động của mình là sai. Trong tương lai, đứa trẻ có thể làm theo mệnh lệnh của cha mẹ vì sợ bị phạt chứ không phải vì chúng hiểu được điều đúng đắn phải làm.
Trừng phạt thể chất có liên quan đến các vấn đề về hành vi, xã hội và sức khỏe tâm thần trong suốt thời thơ ấu và thanh thiếu niên. Trẻ em có nhiều khả năng gặp các vấn đề về sức khỏe tinh thần và cảm xúc. Chúng cũng có nhiều cơ hội phát triển sự hung hăng, tính bốc đồng, ưa gây hấn và tham gia vào các hành vi rủi ro. Những tác động này có thể làm tổn hại đến mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái cũng như giữa con cái với các mối quan hệ bên ngoài khác.
Một lập luận khác chống lại việc thực hiện các hành vi đánh đập con cái là bởi nó có thể dẫn đến bạo hành. Lý do là bởi theo thời gian, nếu con trẻ không cải thiện hành vi thì cha mẹ sẽ áp dụng các hình phạt nặng hơn với tần suất và mức độ cao hơn (đánh mạnh hơn, sử dụng những vật nặng, nguy hiểm để đánh con thay vì dùng tay). Điều này đáng báo động bởi những trẻ em bị đánh đập, bạo hành hay ngược đãi sẽ gặp phải rất nhiều vấn đề nghiêm trọng về thể chất và tâm lý.
Một Nghiên Cứu Khác Về Phản Ứng Căng Thẳng Của Cha Mẹ Với Việc Tát Con
Sự căng thẳng (stress) của cha mẹ là một nguyên nhân quan trọng trong việc sử dụng hình phạt thể chất. Khi cha mẹ thường xuyên stress, họ ít nhạy cảm hơn với nhu cầu của con cái và có nhiều khả năng sử dụng các hình thức kỷ luật khắc nghiệt hơn, chẳng hạn như đánh đập con. Việc căng thẳng sẽ khiến cha mẹ luôn cảm thấy không thoải mái, đặc biệt là không thoải mái với những điều mà họ không kiểm soát được – và con cái là một trong số đó. Không chỉ vậy, việc quá căng thẳng khiến họ không thể bình tĩnh suy nghĩ và đưa ra quyết định chính xác. Vì vậy khi con trẻ làm một thứ gì đó không đúng, cha mẹ gặp căng thẳng sẽ dễ có xu hướng đánh con.
Các nhà nghiên cứu tại Đại học Winchester đã tiến hành một nghiên cứu trong đợt giãn cách COVID-19 đầu tiên ở Anh. Họ đã khảo sát 322 phụ huynh về mức độ căng thẳng và cách kỉ luật con cái của họ. Kết quả là các bậc cha mẹ thường xuyên phải đối mặt với sự căng thẳng trong đại dịch và họ cho biết họ thường xuyên trách phạt con cái và đối xử nghiêm khắc với chúng hơn trước. Ngoài ra, trong thời gian COVID-19 cũng có nhiều báo cáo khác cho thấy nguy cơ trẻ em bị bạo lực tăng lên trên toàn thế giới.
Một Số Nghiên Cứu Khác
Tuy nhiên, một số lập luận cho rằng không thể khẳng định hành vi “tát” là tiêu cực đối với trẻ em. Các nghiên cứu cũng được tiến hành trên hành vi “tát” và “tát” kết hợp với các hình thức tác động vật lý khác, chẳng hạn như “gõ đầu” hoặc “đánh” cho thấy thông thường các hành vi đánh đập không đi riêng lẻ mà chúng có thể đi kèm với nhau. Vì vậy họ cho rằng tác động của hành vi “tát” đối với sự phát triển của trẻ em có thể đã bị phóng đại.
Hơn nữa, một số người khẳng định rằng hầu hết các nghiên cứu về chủ đề này không xác định rõ ràng hành vi “tát” có phải là nguyên nhân trực tiếp gây ra hậu quả tiêu cực cho trẻ em hay không mà chỉ cho thấy có mối liên hệ giữa “tát” và các hậu quả tiêu cực đối với trẻ em.
Kết Luận
Mặc dù “tát” trẻ không phải là nguyên nhân duy nhất dẫn đến những hậu quả xấu nhưng chắc chắn đã có những tranh cãi về về hành vi này, và nó cũng không bao giờ là một hành vi tích cực cho sự phát triển của trẻ.
Thay vì phạt con bằng các hành vi tương tự, cha mẹ có thể sử dụng một loạt các hình thức kỷ luật khác để giúp trẻ hiểu tại sao hành vi của chúng là sai. Đó có thể là hình phạt hạn chế (tức là hạn chế trẻ khỏi môi trường mà trẻ có hành vi xấu), khuyên bảo trẻ hoặc ngừng các “đặc quyền” mà chúng được nhận (chẳng hạn như giảm thời gian chơi game của chúng vào cuối tuần).
English
Liên hệ với chúng tôi